Đâu đó tầm chục năm về trước.
Thời đó ngày nào cũng cặm cụi bên cái máy tính. Ngày kiếm cả chục củ mỗi đêm, cũng không phải muốn khoe hay gì. Chỉ là thời gian đó đắm chìm trong công việc. Thú vui xả stress còn lại vào cuối ngày của mình là đợi đâu đó 12h đêm 1h sáng ra ngồi nhấm nháp tô hủ tiếu gõ.
Mình cũng thuộc gu người thích thưởng thức, tuy nghe cái tên hủ tiếu gõ lề đường là thế. Cơ mà để trộn lên được 1 tô "hủ tiếu mì khô full topping" chuẩn chỉnh và ngon lành, cũng phải lựa quán dữ thần lắm và trải qua thêm chục công đoạn tự trộn nữa mới ra được cái tô ưng ý để hốc vào mồm.
Hủ tiếu và cọng mì phải vợt cho thật khô, tưới táp đầy đủ nước mỡ, dầu hào, nước béo bột ngọt, cùng thật ít xì dầu. Đảo trộn đều tay và thấm vị. Hành phi, tốp mỡ thốc nhiều vào, tinh túy ở cái đoạn cắn miếng tốp mỡ giòn tan rồp rộp, béo ngậy rồi lùa từng đũa hủ tiếu, mì bóng bẩy gia vị... Phê lắm cơ... Hốc sạch hết tô thì chuyển qua chén nước lèo thanh ngọt, đừng quá đậm vị bột ngọt nè. Rồi cắn tới miếng xương ninh hầm thật lâu, từng thớ thịt xí quách đứt nhanh, tan vội ra trong miệng. Chén nước đầy hành lá, rau thơm, giá trụng đưa muỗng nào vào mồm là cồn cào muỗng đó. Bao nhiêu mĩ vị như muốn gầm vang trong cổ họng...
Cơ mà đặc tính quán lề đường là nấu ko đều tay, chán lắm. Mỗi ngày như kiểu 1 công thức khác nhau. Nhiều khi chỉ lỡ tay nêm nhiều hay ít một chút thì cái trải nghiệm trong mồm nó đã khác xa đi một đoạn dài rồi.
Chưa kể tới là bán quán cũng theo đặc tính lượng khách vào quán lúc đó nữa. Lắm lúc đông khách rồi lộn menu, bưng ra sai món, hoặc là gia giảm đi lượng topping mà đáng ra mình PHẢI được. Cũng bực cái cửa mình lắm chứ. Nhưng mình vẫn mỉm cười cho qua, thốc nhanh vào mồm.
Có đôi vài lần, mình rủ mấy tên bạn sinh viên, thậm chí có khi là bạn làm ăn online. Theo yêu cầu của tụi nó, ô kê muốn ăn hủ tiếu gõ thì đi ăn thôi.
Mà thường là khi đi ăn với người khác, mình để tụi nó dẫn, chứ ko dẫn đi quán quen của mình.
Hôm đó quán đông, tên bạn ấy vào lựa được cái bàn nhỏ 2 đứa ngồi ăn. Hắn kêu phần hủ tiếu của hắn. Mình thì vẫn chưa gọi gì cả. Hắn hỏi ăn gì, sao chưa gọi món. Mình cười cười bảo, đợi tí cho chú bán cho mấy người mang về cho xong đã...
Loay hoay mãi mình cũng dặn dò được tô "hủ tiếu mì khô, cho nhiều tốp mỡ" mlem mlem. Trong lúc ngồi chờ chú làm, tám chuyện công việc với hắn.
Tô của hắn bưng ra. Hắn nhìn qua một lúc rồi vẫy
"Sao đã dặn ko bỏ hành rồi mà bỏ đầy zô thế chú. Đổi con tô khác đi"
"Ơ quên mất, đợi chút chú vớt ra đổi lại cho"
"Thôi vớt ra ko ăn được. Đổi hẳn cho con tô khác đi chứ lẫn hành trong đó ko hết được đâu"
Lần quần một lúc cũng xong tô của hắn. Tới lượt tô của mình... Bưng ra cũng ko ưng ý lắm. Hic. Tốp mỡ hông thấy đâu le que được 3 lát hành phi. Cọng hủ tiếu, mì thì trộn quá ướt, xì dầu khá nhiều nhìn đã thấy mặn.
Dào uôi, kệ. Hốc nhanh cho rồi.
Hắn vẫn lẩm bẩm bên tai "Quán này phục vụ tệ quá m ơi. Coi kìa, nhìn cách bưng tô hủ tiếu ra kìa. Coi kìa, ... Coi kìa"
Sau bữa đó, mình cũng bỏ hẳn cử hủ tiếu gõ đêm đâu tầm 3,4 ngày gì đó mới ăn lại. Hơi ngán.
Bữa đó ăn với hắn, bất giác suy nghĩ nhiều lắm. Vừa nghe hắn nói, mình tự dưng tự phân tích từng khía cạnh một.
Nếu hôm đó khách không đông, liệu chủ quán có nghe được yêu cầu của thượng đế một cách chính xác hơn để lên món cho đúng ý thượng đế hay ko?
Nếu hôm đó, hắn cũng đợi một lát khi vắng bớt khách rồi hãy order như mình thì liệu có gì khác ko.
Nếu hôm đó, hắn ko lèm bèm về tô hủ tiếu của hắn. Liệu chủ quán có "ra tay" trộn được cho mình 1 tô khô ngon lành hơn không.
Nếu lúc đó mình bảo hắn rằng "Thôi bớt lèm bèm, ăn đi mày ơi" thì nó có ảnh hưởng như thế nào tới chủ quán và những người khách sau đó hay ko.
Đặt ra nhiều vấn đề. Bất giác về sau, đôi lúc gặp tình huống tương tự, mình cũng có test vài ba trường hợp. Tuy bối cảnh nó có thể khác, con người có khác, tại một thời điểm khác... Nhưng nhìn chung kết quả và những tình huống sau đó, đều như mình dự đoán được.
.....
Chỉ là cũng quãng thời gian đó, mình thường xuyên nghe và nhiễm trong đầu bài Mirror của Justin Timberlake.
Lời bài hát cụ thể thì thường được hiểu theo một hàm ý khác trong những hoàn cảnh khác. Tuy nhiên, mình lại nhiễm tới độ, mình thấm thía cả những hàm ý nghĩa bóng khác của nó.
Mãi sau này một vài năm sau. Mình mới chợt nhận ra lối sống của mình, cách nhìn nhận, cách đặt góc nhìn, cách phân tích sự việc, cũng như cách xử lý tình huống của mình dần thay đổi theo ... Như tô hủ tiếu gõ và bài hát về chiếc gương năm xưa.
Bạn thử đặt câu hỏi và tình huống xem nào. Nếu một "tỷ phú tiktok" nào có dịp vào một quán hủ tiếu gõ lề đường. Họ sẽ ăn uống và thưởng thức món ăn "dưới đáy xã hội" này như thế nào?
Khi gặp một tình huống phục vụ không như mong muốn, họ sẽ xử lý ra làm sao...
Giả sử, bạn trong vai một người bạn đi ăn ké và được tỷ phú ấy đãi. Bạn cũng đang mắc trong tình huống như thế. Bạn sẽ xử sự ra sao?
Bạn sẽ nhập vai một người tỷ phú đồng hành hay nhập vai một người dễ ăn dễ uống, dễ thoả mãn? Trong các vai ấy bạn chọn ứng xử ntn?
Khi bạn chọn cách làm đó. Bạn có để ý được phản ứng của người bạn tỷ phú của mình hay ko? Bạn có sợ làm mất thiện cảm của người bạn đối với mình ko?
Rồi... Bạn có để ý được phản ứng của người chủ quán lề đường đó ko? Bạn có nghĩ tới cảm giác, cảm xúc của họ khi bạn hành động như bạn đang chọn hay ko?
Thế thì? Làm sao là tốt nhất?
Tốt trên quan điểm, trên point of view nào, hầu hết là do sự lựa chọn có tính bộc phát nhất thời của bạn. Lắm lúc bạn nghĩ rằng nó đang là thứ tốt nhất bạn có thể làm được lúc bấy giờ. Nhưng qua một vài ngày, kết quả lại khác.
Bản thân mình cũng ko biết nên chọn ntn? Nên hành xử ra sao là tốt nhất. NHƯNG, sau nhiều năm im lặng quan sát. Mình chọn làm một tấm gương.
Mình chọn làm vật phản chiếu lại mọi hành động, mọi cách thức mà những người xung quanh mình đang tương tác lẫn nhau. Mình lựa chọn làm cho họ thấy bản thân họ đang làm gì.
Có người nhìn vào mình, họ thấy được bản thân họ. Họ thấy cách mình ứng xử, họ nhận ra được ứng xử của họ. Họ thấy cách mình tương tác, họ phân tích được lợi-hại, đúng-sai. Họ dần nhìn ra được con người họ ở nhìn góc cạnh khác nhau, trái phải, trên dưới. Họ nhìn sâu được BẢN CHẤT của họ.
Có người nhìn vào mình, họ chưa thấy được bản thân họ. Họ thấy được một con người khác, cảm xúc khác, bối cảnh khác. Họ thấy cuộc sống của mình. Họ lên án, chê trách, họ muốn chỉnh sửa, hoàn thiện giúp mình, để mình tốt lên. Rồi thì họ cũng sẽ nhận ra. Bản thân họ đang đứng trước một tấm gương.
Tấm gương. Chỉ làm nhiệm vụ của nó. Ánh sáng rọi vào, nó soi sáng phản chiếu lại. Mây mù ngang qua, thứ nhìn thấy được trong nó cũng chỉ là mây mờ. Tấm gương không tự phát sáng. Cũng chẳng tự soi.
Gương đặt ở một phong cảnh đẹp. Tự khắc nó cũng mang một bức tranh đẹp. Gương chỉ đứng yên đó, đợi chờ người khác ghé lại soi...
.....
Cuộc sống bao năm qua mà mình trải nghiệm cũng y vậy.
Đôi lúc mình thấy những bà mẹ hứa hẹn với con cái họ này nọ, nhưng lại thường xuyên "thất hẹn" với chính cuộc sống của mình, cuộc sống vốn có của họ và cả con họ.
Đôi lúc mình thấy những người chồng luôn đòi hỏi vợ mình phải dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, nhưng ăn xong họ cứ vứt đống chén đũa đầy ngổn ngang trong bồn rửa.
Đôi lúc mình thấy những người vợ đòi hỏi chồng mình cảm thông và chia sẻ gánh nặng gia đình với họ, nhưng họ chẳng bao giờ quan tâm gánh nặng công việc của người chồng.
Đôi lúc mình thấy vài ba người sếp luôn khắt khe, lo sợ nhân viên mình làm không hết trách nhiệm, bổn phận công việc, hay là tận dụng giờ làm để xử lý việc riêng. Nhưng họ vẫn luôn sai vặt nhân viên mình phục vụ những chuyện chẳng mang lại lợi ích gì cho công việc chung.
Đôi lúc mình thấy nhiều anh chàng nhân viên luôn đòi hỏi các sếp phải bao quát, nhìn thấu được tâm tư, nguyện vọng, sự nỗ lực của họ thật chuẩn xác. Nhưng họ chẳng bao giờ muốn đứng trên cương vị của sếp mình để nhìn ngắm cái tổng thể xung quanh, dù là với những vấn đề nhỏ nhất.
....
Cái gương như mình thì luôn im lặng. Vì bản thân mình biết. Góc nhìn của mỗi người là thấy không thể thay đổi trong một sớm chiều được. Đôi khi là cả đời, người đó cũng ko nhận ra. Nhưng nếu là một ngày đẹp trời nào đó. Bất ngờ họ lướt ngang qua. Họ nhìn thấy tấm gương, rồi bất chợt nhìn thấy đằng sau nó, nơi khung cảnh u ám mờ mịt kia, bỗng có 1 góc trời le lói ánh nắng chang hoà, những vầng mây lẳng lơ lượn dài kiều diễm vờn từng cơn nắng.
Họ chợt nhận ra. Vốn dĩ khung cảnh xung quanh họ đã đang và luôn có những góc đẹp dễ đến thế sao!?
Chỉ là thay vì cứ cụi cặm cắm mặt xuống đất mà bước đi. Ta chỉ cần vươn vai, quay đầu và ngắm nhìn khung trời ấy.
....
Ngày này qua tháng nọ.
Tấm gương vẫn ở đó.
Lẻ loi một mình.
Cuộc sống xung quanh tươi đẹp.
Gương vẫn ngự đó lặng thinh.
Trời giông, trời bão.
Gương nhoè từng vệt nước.
Tấm gương vẫn ở đó.
Lẻ loi một mình.
Lặng thinh...
0 nhận xét:
Post a Comment