Chuyện về tô hủ tiếu gõ và chiếc gương

 Đâu đó tầm chục năm về trước. 

Thời đó ngày nào cũng cặm cụi bên cái máy tính. Ngày kiếm cả chục củ mỗi đêm, cũng không phải muốn khoe hay gì. Chỉ là thời gian đó đắm chìm trong công việc. Thú vui xả stress còn lại vào cuối ngày của mình là đợi đâu đó 12h đêm 1h sáng ra ngồi nhấm nháp tô hủ tiếu gõ.

Mình cũng thuộc gu người thích thưởng thức, tuy nghe cái tên hủ tiếu gõ lề đường là thế. Cơ mà để trộn lên được 1 tô "hủ tiếu mì khô full topping" chuẩn chỉnh và ngon lành, cũng phải lựa quán dữ thần lắm và trải qua thêm chục công đoạn tự trộn nữa mới ra được cái tô ưng ý để hốc vào mồm.


Hủ tiếu và cọng mì phải vợt cho thật khô, tưới táp đầy đủ nước mỡ, dầu hào, nước béo bột ngọt, cùng thật ít xì dầu. Đảo trộn đều tay và thấm vị. Hành phi, tốp mỡ thốc nhiều vào, tinh túy ở cái đoạn cắn miếng tốp mỡ giòn tan rồp rộp, béo ngậy rồi lùa từng đũa hủ tiếu, mì bóng bẩy gia vị... Phê lắm cơ... Hốc sạch hết tô thì chuyển qua chén nước lèo thanh ngọt, đừng quá đậm vị bột ngọt nè. Rồi cắn tới miếng xương ninh hầm thật lâu, từng thớ thịt xí quách đứt nhanh, tan vội ra trong miệng. Chén nước đầy hành lá, rau thơm, giá trụng đưa muỗng nào vào mồm là cồn cào muỗng đó. Bao nhiêu mĩ vị như muốn gầm vang trong cổ họng...


Cơ mà đặc tính quán lề đường là nấu ko đều tay, chán lắm. Mỗi ngày như kiểu 1 công thức khác nhau. Nhiều khi chỉ lỡ tay nêm nhiều hay ít một chút thì cái trải nghiệm trong mồm nó đã khác xa đi một đoạn dài rồi.


Chưa kể tới là bán quán cũng theo đặc tính lượng khách vào quán lúc đó nữa. Lắm lúc đông khách rồi lộn menu, bưng ra sai món, hoặc là gia giảm đi lượng topping mà đáng ra mình PHẢI được. Cũng bực cái cửa mình lắm chứ. Nhưng mình vẫn mỉm cười cho qua, thốc nhanh vào mồm.


Có đôi vài lần, mình rủ mấy tên bạn sinh viên, thậm chí có khi là bạn làm ăn online. Theo yêu cầu của tụi nó, ô kê muốn ăn hủ tiếu gõ thì đi ăn thôi. 

Mà thường là khi đi ăn với người khác, mình để tụi nó dẫn, chứ ko dẫn đi quán quen của mình. 


Hôm đó quán đông, tên bạn ấy vào lựa được cái bàn nhỏ 2 đứa ngồi ăn. Hắn kêu phần hủ tiếu của hắn. Mình thì vẫn chưa gọi gì cả. Hắn hỏi ăn gì, sao chưa gọi món. Mình cười cười bảo, đợi tí cho chú bán cho mấy người mang về cho xong đã...

Loay hoay mãi mình cũng dặn dò được tô "hủ tiếu mì khô, cho nhiều tốp mỡ" mlem mlem. Trong lúc ngồi chờ chú làm, tám chuyện công việc với hắn.

Tô của hắn bưng ra. Hắn nhìn qua một lúc rồi vẫy

"Sao đã dặn ko bỏ hành rồi mà bỏ đầy zô thế chú. Đổi con tô khác đi"

"Ơ quên mất, đợi chút chú vớt ra đổi lại cho"

"Thôi vớt ra ko ăn được. Đổi hẳn cho con tô khác đi chứ lẫn hành trong đó ko hết được đâu"


Lần quần một lúc cũng xong tô của hắn. Tới lượt tô của mình... Bưng ra cũng ko ưng ý lắm. Hic. Tốp mỡ hông thấy đâu le que được 3 lát hành phi. Cọng hủ tiếu, mì thì trộn quá ướt, xì dầu khá nhiều nhìn đã thấy mặn.

Dào uôi, kệ. Hốc nhanh cho rồi.

Hắn vẫn lẩm bẩm bên tai "Quán này phục vụ tệ quá m ơi. Coi kìa, nhìn cách bưng tô hủ tiếu ra kìa. Coi kìa, ... Coi kìa"


Sau bữa đó, mình cũng bỏ hẳn cử hủ tiếu gõ đêm đâu tầm 3,4 ngày gì đó mới ăn lại. Hơi ngán.


Bữa đó ăn với hắn, bất giác suy nghĩ nhiều lắm. Vừa nghe hắn nói, mình tự dưng tự phân tích từng khía cạnh một. 

Nếu hôm đó khách không đông, liệu chủ quán có nghe được yêu cầu của thượng đế một cách chính xác hơn để lên món cho đúng ý thượng đế hay ko?

Nếu hôm đó, hắn cũng đợi một lát khi vắng bớt khách rồi hãy order như mình thì liệu có gì khác ko.

Nếu hôm đó, hắn ko lèm bèm về tô hủ tiếu của hắn. Liệu chủ quán có "ra tay" trộn được cho mình 1 tô khô ngon lành hơn không.

Nếu lúc đó mình bảo hắn rằng "Thôi bớt lèm bèm, ăn đi mày ơi" thì nó có ảnh hưởng như thế nào tới chủ quán và những người khách sau đó hay ko.


Đặt ra nhiều vấn đề. Bất giác về sau, đôi lúc gặp tình huống tương tự, mình cũng có test vài ba trường hợp. Tuy bối cảnh nó có thể khác, con người có khác, tại một thời điểm khác... Nhưng nhìn chung kết quả và những tình huống sau đó, đều như mình dự đoán được.


.....


Chỉ là cũng quãng thời gian đó, mình thường xuyên nghe và nhiễm trong đầu bài Mirror của Justin Timberlake. 

Lời bài hát cụ thể thì thường được hiểu theo một hàm ý khác trong những hoàn cảnh khác. Tuy nhiên, mình lại nhiễm tới độ, mình thấm thía cả những hàm ý nghĩa bóng khác của nó.


Mãi sau này một vài năm sau. Mình mới chợt nhận ra lối sống của mình, cách nhìn nhận, cách đặt góc nhìn, cách phân tích sự việc, cũng như cách xử lý tình huống của mình dần thay đổi theo ... Như tô hủ tiếu gõ và bài hát về chiếc gương năm xưa.


Bạn thử đặt câu hỏi và tình huống xem nào. Nếu một "tỷ phú tiktok" nào có dịp vào một quán hủ tiếu gõ lề đường. Họ sẽ ăn uống và thưởng thức món ăn "dưới đáy xã hội" này như thế nào? 

Khi gặp một tình huống phục vụ không như mong muốn, họ sẽ xử lý ra làm sao...


Giả sử, bạn trong vai một người bạn đi ăn ké và được tỷ phú ấy đãi. Bạn cũng đang mắc trong tình huống như thế. Bạn sẽ xử sự ra sao?

Bạn sẽ nhập vai một người tỷ phú đồng hành hay nhập vai một người dễ ăn dễ uống, dễ thoả mãn? Trong các vai ấy bạn chọn ứng xử ntn?

Khi bạn chọn cách làm đó. Bạn có để ý được phản ứng của người bạn tỷ phú của mình hay ko? Bạn có sợ làm mất thiện cảm của người bạn đối với mình ko?

Rồi... Bạn có để ý được phản ứng của người chủ quán lề đường đó ko? Bạn có nghĩ tới cảm giác, cảm xúc của họ khi bạn hành động như bạn đang chọn hay ko?


Thế thì? Làm sao là tốt nhất?

Tốt trên quan điểm, trên point of view nào, hầu hết là do sự lựa chọn có tính bộc phát nhất thời của bạn. Lắm lúc bạn nghĩ rằng nó đang là thứ tốt nhất bạn có thể làm được lúc bấy giờ. Nhưng qua một vài ngày, kết quả lại khác.


Bản thân mình cũng ko biết nên chọn ntn? Nên hành xử ra sao là tốt nhất. NHƯNG, sau nhiều năm im lặng quan sát. Mình chọn làm một tấm gương. 

Mình chọn làm vật phản chiếu lại mọi hành động, mọi cách thức mà những người xung quanh mình đang tương tác lẫn nhau. Mình lựa chọn làm cho họ thấy bản thân họ đang làm gì. 

Có người nhìn vào mình, họ thấy được bản thân họ. Họ thấy cách mình ứng xử, họ nhận ra được ứng xử của họ. Họ thấy cách mình tương tác, họ phân tích được lợi-hại, đúng-sai. Họ dần nhìn ra được con người họ ở nhìn góc cạnh khác nhau, trái phải, trên dưới. Họ nhìn sâu được BẢN CHẤT của họ.

Có người nhìn vào mình, họ chưa thấy được bản thân họ. Họ thấy được một con người khác, cảm xúc khác, bối cảnh khác. Họ thấy cuộc sống của mình. Họ lên án, chê trách, họ muốn chỉnh sửa, hoàn thiện giúp mình, để mình tốt lên. Rồi thì họ cũng sẽ nhận ra. Bản thân họ đang đứng trước một tấm gương.


Tấm gương. Chỉ làm nhiệm vụ của nó. Ánh sáng rọi vào, nó soi sáng phản chiếu lại. Mây mù ngang qua, thứ nhìn thấy được trong nó cũng chỉ là mây mờ. Tấm gương không tự phát sáng. Cũng chẳng tự soi.

Gương đặt ở một phong cảnh đẹp. Tự khắc nó cũng mang một bức tranh đẹp. Gương chỉ đứng yên đó, đợi chờ người khác ghé lại soi...


.....


Cuộc sống bao năm qua mà mình trải nghiệm cũng y vậy.

Đôi lúc mình thấy những bà mẹ hứa hẹn với con cái họ này nọ, nhưng lại thường xuyên "thất hẹn" với chính cuộc sống của mình, cuộc sống vốn có của họ và cả con họ.

Đôi lúc mình thấy những người chồng luôn đòi hỏi vợ mình phải dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, nhưng ăn xong họ cứ vứt đống chén đũa đầy ngổn ngang trong bồn rửa.

Đôi lúc mình thấy những người vợ đòi hỏi chồng mình cảm thông và chia sẻ gánh nặng gia đình với họ, nhưng họ chẳng bao giờ quan tâm gánh nặng công việc của người chồng.

Đôi lúc mình thấy vài ba người sếp luôn khắt khe, lo sợ nhân viên mình làm không hết trách nhiệm, bổn phận công việc, hay là tận dụng giờ làm để xử lý việc riêng. Nhưng họ vẫn luôn sai vặt nhân viên mình phục vụ những chuyện chẳng mang lại lợi ích gì cho công việc chung.

Đôi lúc mình thấy nhiều anh chàng nhân viên luôn đòi hỏi các sếp phải bao quát, nhìn thấu được tâm tư, nguyện vọng, sự nỗ lực của họ thật chuẩn xác. Nhưng họ chẳng bao giờ muốn đứng trên cương vị của sếp mình để nhìn ngắm cái tổng thể xung quanh, dù là với những vấn đề nhỏ nhất.

....



Cái gương như mình thì luôn im lặng. Vì bản thân mình biết. Góc nhìn của mỗi người là thấy không thể thay đổi trong một sớm chiều được. Đôi khi là cả đời, người đó cũng ko nhận ra. Nhưng nếu là một ngày đẹp trời nào đó. Bất ngờ họ lướt ngang qua. Họ nhìn thấy tấm gương, rồi bất chợt nhìn thấy đằng sau nó, nơi khung cảnh u ám mờ mịt kia, bỗng có 1 góc trời le lói ánh nắng chang hoà, những vầng mây lẳng lơ lượn dài kiều diễm vờn từng cơn nắng.

Họ chợt nhận ra. Vốn dĩ khung cảnh xung quanh họ đã đang và luôn có những góc đẹp dễ đến thế sao!?

Chỉ là thay vì cứ cụi cặm cắm mặt xuống đất mà bước đi. Ta chỉ cần vươn vai, quay đầu và ngắm nhìn khung trời ấy.


....

Ngày này qua tháng nọ.

Tấm gương vẫn ở đó. 

Lẻ loi một mình.

Cuộc sống xung quanh tươi đẹp.

Gương vẫn ngự đó lặng thinh.

Trời giông, trời bão.

Gương nhoè từng vệt nước.

Tấm gương vẫn ở đó.

Lẻ loi một mình.

Lặng thinh...


Read More...

Là cảm giác chơi vơi không biết vô định nơi nao ?

=]]
 Ờ, nghe có vẻ đúng với mình lúc này đấy :))
 ...

 Khoảng thời gian này, 9 năm trước. Anh tui cũng là sinh viên CNTT của trường.
 Anh tui bỏ học khi chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp. Nhiều thứ xảy ra và hoàn cảnh đưa đẩy nên tui không tiện nói qua trong entry này. Ờ thôi thì cứ biết vậy đi.

 Căn bản mà nói, anh tui rất giỏi. Nên, đó là vấn đề với tui. Từ nhỏ, tui phải chịu áp lực "Mày phải giỏi hơn anh mày, phải hoàn hảo hơn ảnh" Xét về mặt tích cực mà nói, cũng chả bao giờ thấy quá nặng nề cái vấn đề đó cả. Có một người anh như thế để làm mục tiêu phấn đấu theo, đối với tui mà nói cũng ... tiện cả đôi đường.

Thế nên khi anh nghỉ học ngang, và bỏ nhà đi ... Thực sự là ác mộng với tui.
Bẵng qua cái khoảng thời gian 2 mẹ con đi tìm kiếm anh ảo như phim đó đi ... Qua tất cả và thời gian dài sau đó, tui luôn phải chịu cái cảnh "Mày không đc đi theo vết xe đổ của anh mày" blah blah ...

Đồng thời điểm đó, tui dần nhận ra mình mắc chứng short-term-memory mức độ nhẹ. Cơ mà ...
Như đùa nhau ấy =]]
Phải rồi, cái thứ bệnh mà cái khái niệm còn khá mới mẻ với người khác, cái thứ tật mà tui chỉ có thể biết đến bằng những bài viết tiếng Anh với mức tìm hạn chế vào thời điểm đó ... thì nói mà ai hiểu, ai tin
Thậm chí cho đến bây giờ, khi tui thử nói về vấn đề của mình với một vài người khác ...  Đa phần họ chỉ xem như câu chuyện đùa vui miệng của tui mà thôi. Họ sẽ chỉ nói "ừm ờ, vậy hả" như một phép lịch sự tối thiểu /:)

Ừ thì ý tui là ... tui bắt đầu học ở những cách rất buồn cười.
Lớp 8, tui dần chẳng thể nào học thuộc bài gì ở nhà đc cả, lên lớp lại quên sạch ngay dù cho ở nhà có cố gắng tới mấy.
Thế nên cũng dần làm quen với việc 2,3p ra chơi gấp rút học bài =]]
Hay là khi tui muốn nhớ cái gì thật sâu tui phải liên tưởng cái đó tới cái gì khác mà mình sẽ gặp lại vào cái thời điểm tui cần nhớ lại =]]

Lên lớp 9 bắt đầu chuyển lên BP học ... Tui cũng chả nói cái vấn đề nhỏ bé ấy của tui ra với người khác làm gì. Ai chứ má tui lại càng không. Có cũng như thừa :-j
Dần má thấy triệu chứng học hành chểnh mảng, không chịu học bài hay làm bài ở nhà của tui nên nhiều thứ vui xảy ra lắm :-j

Thêm vào đó, lên cấp 3... Vào lớp chuyên tự nhiên, ... Cũng chả có gì đáng nói nếu như tấm thảm kịch giữa tui và các giáo viên không bắt đầu từ đó

Đầu năm lớp 10, tui đi học hay đèo theo thằng bạn đi chung mỗi ngày 15km để lên trường. Hời, cũng chả có gì nếu nó không là một thằng nghiện game làm ảnh hưởng thành tích của lớp =]]
2 tháng sau đó. Nhà tui bắt đầu mở tiệm net.
Từ 2 ý trên, thầy chủ nhiệm của tui đã kết luận rằng => Vâng, tui là một thành phần nghiện game sẽ làm ảnh hưởng tới lớp sau này :-j
Vậy nên nhờ những "giúp đỡ chả ai mướn" đã họa vô đơn chí tới tui rất nhiều.
Tui nhớ đầu học kì 2 năm ấy. 2 lớp a1 và a2 chúng tui chơi oánh lộn vui vs nhau. Giỡn sao thằng ku lớp bên nó cộc, đấm tui chảy máu răng. Reng chuông vào lớp, chả lẽ mỏ máu ngồi học ? Tui vội đi xuống WC để rửa mặt. Gặp giáo viên dạy Văn tiết sau của tui ở cầu thang ... đang vừa đi lên vừa nói chuyện bí tỉ với ông dạy Anh Văn. Tui cũng chẳng dám xen ngang, chỉ dám chấp tay cúi chào xin phép đi. Vào lại lớp, bả bắt đứng rồi hỏi "Vì sao không xin phép tui blah blah mà lại tự ý đi ra ngoài, vì sao mặt mày bầm dập, chảy máu như vậy. anh đánh lộn à" blah blah ... 
wtf!!!

1 tháng sau. Đợt đó, lớp tui kéo đi oánh nhau với lớp khác thiệt. Chuyện lên ban giám hiệu, không ai nhận ... 
Ra về hôm đó, chủ nhiệm ngoắc tui vào, vô cùng hồn nhiên
"Anh là cái thằng cầm đầu lớp đi đánh lộn có phải không, tính chống đối với lớp của tôi à. Chưa kể cái kiểu học sinh gì như thế này, quần thì xắn lên, ngồi học trong lớp thì cởi bỏ giày ra đút chân vô học bàn. Tôi chưa thấy học sinh nào như anh cả. Anh liệu hồn đấy"
:-j
Bàn học cho lớp 6, lớp 7. bắt mình ngồi, đã thế ngồi bàn đầu. Cái chân thừa ra bỏ ở đâu, còn nước nhét chân zô hộc bàn cho nó thaoỉ mái mà cũng .... Cơ mà giải thích sao đây ? Nguyên dãy bàn đầu toàn mấy con lùn lùn ngồi chung + Chỉ có mình bị ngắn cơ bẩm sinh, ngồi hay bị chuột rút, tê giò, thì biết nói kiểu nào cho nó không-có-vẻ--biện-bạch
Mùa mưa, đạp xe thấy mẹ, đường trước cổng thì đất đỏ sỉnh lầy, không cho sắn quần ?
Mắc gì từ một thằng nghiện game lại thành cầm đầu đánh lộn trong lớp :-j

Và thế là từ đó tui, biệt danh "Long chân đất" ra đời =]] Đi học nguyên học kì 2 lớp 10 chả bao giờ mang giày nữa, sắn quần hai lúa bước vô trường. Ai hỏi gì bảo "nhà nghèo, ba má keo, không có tiền mua giày" =]]

Cứ mỗi lần thấy mấy giáo viên kiểm tra bài và cho điểm CHẢ-RA-LÀM-SAO , mấy đứa khác xì xào này nọ, bảo thiên vị này nọ MÀ LẠI CHẢ CÓ ĐỨA NÀO DÁM LÊN TIẾNG ... tui chỉ biết nhìn thẳng mặt mấy giáo viên đó, nở một nụ cười đểu giả chào thân ái...
Tui bắt đầu không ưa những cái thứ giáo viên như thế ... từ đó

Cũng may, đầu óc tui thuộc loại còn tốt nên chả bị ảnh hưởng học tập lắm ... ngoài 2 môn chính Toán và Văn cứ mỗi tiết là một con 0 ra thôi =]]
Tuy nhiên, tui bị báo cáo với má nên cũng khổ sở lắm :-j ... Lại chả buồn giải thích. 
Căn bản là CHẢ GIẢI THÍCH ĐC. 
Phức tạp hơn là Vì đó đã là cách tui chọn để đối mặt với đám giáo viên đó rồi =]

Lên 12, thêm bà cô Anh Văn nhảm nhảm mà khoái tọc mạch nữa. Bả chửi tui thì cũng chả quan tâm làm gì ... bả còn lôi cái người-mà-lúc-đó-tui-đang-thương ở lớp khác ra sỉ nhục.
Ôi tui cay lắm cơ, những trò trả đũa của tui với giáo viên lúc nào giờ thì quyết liệt hơn bao giờ hết. Bả thì đòi thưa tui lên hiệu trưởng để đuổi học tui bằng đc. Tui thì "thích thì chiều, tui có kế hoạch sâu xa để cho một lúc cả bà vs ông Toán chủ nhiệm với bà lz Văn một bài học rồi" =]]
Ôi, đấu trí với nhau khá là hack não ... ông chủ nhiệm đem chuyện về với gia đình tui cũng chả quan tâm. Cũng ngay lúc tui muốn cải cách văn hóa giao tiếp với má tui vào lúc đó, nên ... tiện cả đôi đường ...
Thầy hiệu phó kiêm tổng phụ trách Đoàn lúc đó rất thân thiết và quan tâm tui lại đi một nước cờ mà tui ko ngờ đến ... Gọi cho anh 2 tui từ dưới tp lên, để khuyên cản tui
Dù gì anh cũng là người ngoài cuộc chả biết gì nhiều, nên tui đuối sức hoàn toàn khi anh nghe những thông tin một phía từ bên thầy cô ấy ... Tui chả còn có thể lớn họng theo kế hoạch mình đc nữa....
Đêm đó anh phóng xe 100km/h lên để chửi tui ... Tui còn biết nói thế nào đc nữa đây ? 
Sáng anh về sớm, để lại một lá thư cũ mà ngày xưa năm lớp 8 khi tạm biệt anh tui lên Bình Phước, tui đã để lại cho anh ...
Tui còn biết nói gì đc nữa ... Òa khóc như một đứa con nít :-j
Nghĩ đi nghĩ lại thì thời đó hàm hố thiệt, Như cái thể nội đầy ắt sự dồn nén từ đủ thứ chuyện từ xưa tới giờ ... khiến cho nó trào ra mãnh liệt, nó bùng cháy mạnh mẽ lên ... Haizz, tuổi teen, tuổi nổi loạn mà =]]

Ờ, đi xin lỗi thầy cô, thầy hiệu phó giúp dàn xếp không bị đuổi học nữa ... Ờ, tạm thời ổn. Cũng đủ học hết 12 ...
Nhớ đâu bà Ngữ Văn bảo tui rằng "Anh học hành như vầy, tui dám chắc 100% anh còn không tốt nghiệp đc nữa chứ nói gì tới đậu Đại Học" :-j Ờ, dù lúc đó tui học chả có gì nổi trội đc thiệt, nhưng nghe cũng nhột vãi. Món quà cuối cùng mà tui tặng cho bả là 31 điểm vừa đủ Tốt nghiệp. Hy vọng bả thích =]]

Thế là xong những năm cấp 3 đầy sóng gió

Ờ, qua chuyện đó cũng một phần ảnh hưởng lớn tới chuyện tình cảm của tui, cũng bị cấm cản đủ thứ. Má tui nhìn nhận người ấy như một thứ tồi tệ làm cho tui trở thành như thế ... :-< Y chang như vết xe đổ của anh 2 tui ngày trước ...
Sau này thêm vài chuyện không đáng có nữa ... thế rồi tui và người ấy gọi-là-tạm-thời-xa-nhau-cho-cả-2-dễ-thở ...
Ờ, thế rồi lại xa luôn =]]

Mà thôi bỏ đi ... tiếp chuyện

Nhiều người hỏi, tại sao trong những câu chuyện của tui không có mặt ba tui ?
Hả, ông già tui hả. =]] Cũng zui lắm

Nhỏ tui luôn thần tượng ổng, mạnh khỏe, cường tráng, gì cũng làm đc. ... Ông cũng có tâm hồn lãng tử, thích tự do tự tại ... như tui và anh tui ... nên tui quý ổng lắm.
Ông và má bỏ hết ...(hm, gọi là gì ta) — (tạm gọi đại đi) ... cái bổng lộc, chức vị để chạy theo lí tưởng tình yêu tự do, tự tại của 2 ổng bả, để đi lên từ 2 bàn tay trắng =]]
Ừm, lúc đó nhà tui lên đc khá giả lắm, nên tui thần tượng dã man. Chỉ mong sau này mình không là thánh nhân gì đó, mà chỉ cần đc như ổng, là tốt rồi ...
Tui cũng muốn phiêu du, lãng tử như ổng ... tui nghĩ, sống như vậy mới đáng để sống

Rồi thì áp lực, tiền bạc, làm ổng mất chất dần, tính ổng thì im im bỏ trong lòng, mượn rượu thay sầu, lại gặp má tui luôn tự cho mình là đúng, chả bao giờ lắng nghe người khác ... Nên ...
Cái quá trình tha hóa của ổng, dường như chỉ có mình tui hiểu, và biết đc....
Nhiều đêm má tui nằm khóc than trách "tại sao ổng lại trở nên như vậy, tại sao lại rượu chè bê tha, đập phá này nọ như thế"
Tui còn khóc thầm nhiều hơn cả. Vừa thương vừa trách cho ổng bả ... lớn rồi mà éo tìm đc hướng giải quyết,  éo hiểu đc những vấn đề của nhau, éo tìm đc tiếng nói chung, trong khi thằng nhóc con của ổng bả, ... chỉ mới mười mấy tuổi đầu thôi, phải mang cái áp lực "biết mà không thể nói, không thể làm gì đc" nặng nề như vậy

Tui cũng đã thử rất nhiều cách khác nhau để giải đáp bài toán tha hóa của gia đình, cơ mà số xui chả bao giờ thành, cứ mỗi lần như thế lại chỉ rước về thêm điều tiếng không lành cho bản thân

Mà thôi, nói nhiều quá về phần gia cảnh rồi =]]
Trở lại với vấn đề tui đẹp trai như thế nào đi =]]

Mùa thi tới, tui cũng vừa chia tay người ta ... tâm lí cũng điên điên bất thường, tui tự hoạch định nhiều thứ cho tương lai của mình.
Lúc đó nhà cũng nhiều chuyện, vừa giải quyết chuyện của tui với trường lớp xong, phải quay mòng với nợ nần, kinh tế.

Tuy tui đã bỏ lỡ rất nhiều thời gian học hành so với bạn bè, nhưng tự nhắm mình não cũng nhiều nếp nhăn ... Tui tự chọn cho mình cái mức 17-19 điểm.
Cái khoảng điểm đó lại chả có trường gì, ngành gì học đc đối với tui cả.
Trong khi người khác chọn điểm chọn trường, tui lại phải tính toán, thăm dò, trường đó học ở đâu, cơ sở nào, học phí ra sao, dạy cái gì ... blah blah
Nhóm ngành kinh tế thì tui không thích rồi
Nhóm ngành kỹ thuật lại chẳng đáp ứng đc cái sở thích "phiêu diêu, lãng tử" của tui =]]
Học đại CNTT đi, dù gì mình cũng có năng lực ngành này ... Cơ mà lại bị chuyện anh 2 bỏ học cũng ngành ấy, làm cho má có ấn tượng ko tốt. 100% sẽ không cho mình học =]]
Mà học trường nào bây giờ, ĐH CNTT hay KHTN thì cỡ 20 điểm lận, chắc là không ổn đâu, lỡ tạch thì quê với đội-giáo-viên-chờ-tui-rớt lắm =]]
trường KHTN thì vừa đủ, có cơ may đậu, cơ mà lại học ở tuốt Thủ Đức ...

..v...v.

Tính toán đủ thứ. Rốt cuộc thì đăng kí nhóm ngành kinh tế, kế toán =]]
Để làm bình phong, thực hiện kế hoạch học hệ CĐ CNTT của trường KHTN =]]

Học phí rẻ, tui tự "dạt nhà" kiếm sống, tự đóng $ học đc =]] lại học ở gần nơi mình sẽ ở. Liên thông mất thêm có nửa năm, chả đáng là bao. Mình lại còn dự tính hoàn thiện nhiều thứ, làm đủ điều nên lo gì nửa năm ấy.

Thi khối A toàn trắc nghiệm nên tự điều chỉnh điểm đc =]] Cuối cùng thì y như mong muốn. Gia đình chả ai nghi ngờ gì :-j

Tui vào học với trạng thái bố đời, tỏ vẻ ta đây. Quả thực lúc đó tui cho tui là siêu sao :)) Cái gì cũng đc như dự tính, cảm thấy mình thiên tài quá trời.
Rồi thì vào lớp gặp biết bao nhiêu thằng cũng tỏ vẻ bố đời giống mình. Chùn hẳn =]] Lúc này mới để ý là tính khí mấy thằng theo CNTT khá giống nhau, trẻ trâu theo cách của CNTT =]]

Thế là mình lại càng ảo tưởng hơn, xem chừng chả có ai cùng đẳng cấp, học với bộ mặt *hater gonna hate* dần dần chả hòa nhập đc với ai ...

Rồi thì nguyên năm đầu chẳng học chữ nào, trước ngày thi 2 ngày mỗi môn mới bắt đầu học. Đọc loáng hiểu ngay, chả khó khăn gì. Vào thi dửng dưng ...
Rồi thì rớt môn ở những cách thức không ngờ đc
Rồi thì thi lại lần 2 đề y chang, thay số. Lần 1 đã rút kinh nghiệm nên nắm chắc lần 2 điểm tối đa...
Rồi thì điểm lần 2 còn thấp hơn cả lần 1 =]]
Nực cười với hệ thống làm tiền ở bậc ĐH =]]

Ức chế càng lúc càng tích tụ, chán chả buồn đi học. Lao mình vào vòng xoáy kiếm tiền, làm việc ...
Rồi sau 1 năm thì vô tình gặp đc đứa bạn chung lớp ấy... Rồi lôi kéo mình vào học trở lại sau gần 2 năm trời

Vực lên đc một thời gian, hòa đồng đc với lớp, có thêm nhiều bạn bè
Chợt nhận ra những năm mình bỏ lỡ, nhiều đứa đã theo kịp mình, nhiều đứa đã bỏ xa mình, ... Nhiều đứa mà khi xưa mình chẳng ưa đc, dần phải khiến mình nể phục vì những cá tính rất riêng, rất thú vị

Chợt nhận ra mình quá nhỏ bé và lạc lõng giữa dòng đời.

Cố gắng đứng dậy, bắt đầu lại ... Đc 1, 2 học kì khá khả quan.

......................
......................
......................

Tới bây giờ à.
Nói chung cũng chả ra gì, long bong, lang bang, chẳng ra hệ thống gì cả.

Ngày còn nhỏ, cứ mỗi lần có ai hỏi, sau này lớn lên em mơ ước làm gì. Mình chỉ biết cười trừ và bảo "Dạ, em không có ước mơ ạ"
Thật ra, khi đó ước đc làm "phi hành gia, hay là nhà thiên văn học" thỏa sức tìm tòi, khám phá, đc ngập trong những con số, chìm trong niềm vui nghiên cứu khoa học ...
Nhưng tự mình biết ... Ở VN không thể thực hiện đc điều đó. Cho dù sau này có giỏi cỡ nào, đi du học để đáp ứng đc ... nó cũng không phù hợp với thực tế cuộc sống sau này mà mình mường tượng, thì với nghề đó, bắt buộc phải sống ở nước ngoài ...
Chừng 6, 7 tuổi chứ mấy. Đã phải biết che đậy ước mơ, đã bắt đầu phải biết sống nhiều mặt, nhiều hình

Đc thêm vài tuổi.
Quan niệm sống thật to lớn. Sống là phải tỏa sáng, đạt tới đc cái mình muốn. Chứ theo mình, sống chỉ quảnh quanh với "hy sinh đời bố, củng cố đời con" thật không đáng tí nào. Rốt cuộc cái tháng ngày sống ấy chỉ là để trải nghiệm MÌNH-ĐƯỢC-SỐNG mà thôi. Vậy thì cũng như đa số bao người khác, chả có gì nổi trội, hay ho, chả có trải nghiệm gì đặc biệt để đến cuối đời, nằm trên giường bệnh mà hồi tưởng lại đc cả


Lớn lên chút nữa, thực tế hơn ... Làm gì cũng đc, miễn là mình có đam mê với nó, ngoài cái loại nhân viên văn phòng, suốt ngày tù túng bít bùng ra ... Gì cũng đc
Chừng 13, 14 tuổi chứ mấy. Vẫn còn sống vì một tương lai phiêu diu, tự tại, không gò bó về cuộc sống, tiền bạc, vật chất

Dần dần thì ...

:-<
Tới bây giờ hả ... Nhiều khi vẫn nghĩ lại, rốt cuộc ... Tại mình xui xẻo, không thể sống phiêu diu như mình mong muốn và luôn bị đời chà đạp mà dần dà thay đổi quan niệm muốn tỏa sáng khi xưa ?
Hay là tại, càng lớn, con người ta càng thực tế hơn, an phận thủ thường hơn ?

20 tuổi ... chợt nhận ra lại rằng mình đã bỏ lỡ quá nhiều thứ cho những tháng ngày trẻ trâu ấy.
Chẳng phải cái bài học phiêu diu tự tại ấy, mình đã đc rút ra từ chính ba mình và từ anh 2 của mình hay sao ....

Chợt nghĩ, nếu ngày xưa mình chọn theo con đường mọt sách. Lao đầu vào học như điên, thì giờ sẽ ra sao nhỉ. Có tốt hơn hiện tại hay ko
Chợt nghĩ, nếu ...

Mà dù gì, cũng đã là con đường mình chọn. Mình phải có trách nhiệm với nó vậy. Chả nuối tiếc gì những quyết định quá khứ ... Nhưng có lẽ tương lai phải thay đổi cho phù hợp thôi

Dần dần khi sống đơn giản hơn, sống cho bản thân mình, cảm thấy đc đôi chút nhẹ nhàng.
Dần dần khi sống bình lặng hơn, sống cho tương lai êm đềm, tuy không có gì thú vị, hay ho, không gồ ghề, nhấp nhô, nhưng phải có cái nền móng như thế thì mình mới từ từ mà "sóng gió" đc =]]


Tương lai à, không biết nữa
Mấy năm gần đây tui thấy mình có duyên với vai trò dạy học lắm. Được cái tui khá là đắc nhân tâm nên tui nghĩ tui có thể hiểu đc những vấn đề của học trò, của những cậu nàng dậy thì bồng bột, hiếu động và hăng say như con người tui trước kia chẳng hạn
Tui lại thèm đái vào cái lớp người giáo viên tha hóa kia nữa.
Cảm thấy lí tưởng của mình cũng giống như Onizuka trong truyện tranh GTO vậy =]]]]

Có lẽ tui sẽ chọn mình con đường làm giáo viên ... Một con đường VỪA bình lặng, đơn sơ như hiện tại tui mong muốn. VỪA có đủ sóng gió, thú vị để tui phiêu diu, tự tại, tung hoành

Tương lai à, dần nhận ra rồi
Làm giáo viên dăm đồng cắc lẻ đủ sống qua ngày. Có tri thức về CNTT tự chơi đc với công nghệ và kiếm sống với những hình thức thương mại điện tử, nhảy muốn cùng sàn giao dịch chứng khoán. Lại có dư dả thời gian nghiên cứu, hướng tới những vì sao, chân trời khoa học :-j
Chà, coi chừng là một cuộc đời thú vị, có thể sử dụng đc hết tiềm lực của bộ não và những khả năng của bản thân
Tui không còn mong muốn TỎA SÁNG ra xung quanh nữa. Tui sẽ TỎA SÁNG CHÍNH BẢN THÂN tui.
Nghĩa là vực đc cái thằng tồi tệ như tui tỉnh dậy ở một con người mởi mẻ, bá đạo hơn bây giờ, hơn cả quá khứ xa xưa ...
Đó sẽ là cách tui tỏa sáng vậy =]]

Tương lai à, dù cho có mờ nhạt
Dù cho thực tế những thứ tui đã trải qua và những khó khăn tui sẽ sắp phải trải qua.
Dù cho cô đơn, dù cho chẳng ai hiểu mình
Dù cho mọi thứ xung quanh luôn chống đối tui
Dù cho luôn bị ĐỜI chà đạp

tui chỉ HI VỌNG mình CÒN ĐỦ mạnh mẽ để ngóc dậy đc QUA MỌI LẦN như thế.
tui chả dám to mồm nữa đâu.



.........
Thực tế là những ngày nay buồn vãi ra, yếu lòng muốn khóc lắm mà chả đc. Cảm thấy rốt cuộc mình có nên sống tới giờ này hay ko. Đã làm gì và sẽ làm đc gì. Sống để làm gì ...
Nghi ngờ về cái sự cố gắng và những thứ mình vắt kiệt sức ra để đạt đc bấy lâu nay...

Tui sẽ là gì trong tương lai.
Bản thân tui cũng chẳng rõ nữa.

Nhiều khi cám cảnh cái lũ mở mồm ra là bảo "Thiệt nha, quẳng tao ra sau này, tao cũng chỉ cần chơi game, bán vật phẩm game cũng sống đc" hay là "Thiệt nha, ai cũng có khó khăn vất vả, cố lên sẽ qua thôi, tao mà như thế thì ..."

Cứ thử đừng để ai nuôi mày hết. Tự lo cái ăn cái mặc, cái chỗ để ngủ nghỉ đi coi thử còn có thời gian và vốn liếng để đầu tư chơi game hay ko.
Cứ thử lúc nào cũng gặp vận xui như tao đi, vừa qua hết vận này lại ngập trong cái vận khác. Có lúc nó móc mày lên cao chỉ để thả mày xuống nơi vực sâu tân cùng đi rồi sẽ thấy ...

Đời chả ai giống ai đc cả. "Thiệt nha, tao mà chỉ cần lúc nào cũng có một cuộc sống êm đềm, có hậu phương vừng chắc như tụi mày, giờ tao đã thành siêu nhân nào đó rồi" — đó là tao nói đó =]]





Nói chung cũng chả biết mục đích mình viết cái đống này làm gì nữa :-j
Cơ mà cũng xả stress vãi :))
Xem như là chia sẻ về những thứ mà tui đã trải qua ... cho bạn.
Vậy ... bạn đã làm gì, và sẽ làm đc gì ?


Những thằng lười thường có ước mơ vô cùng to lớn.


Read More...

Some cheeses ^0^


Story #1: Bên Khung Cửa Sổ

Story #2: [Coming soon: 23-06-2013]